Trong lịch sử tư tưởng chính trị Việt Nam hiện đại, Hồ Chí Minh không chỉ là người khai sinh nền độc lập dân tộc, mà còn là người đặt nền móng tư duy cho một mô hình phát triển quốc gia mang tầm nhìn dài hạn. Khát vọng “Việt Nam giàu mạnh, sánh vai các cường quốc năm châu” trong tư tưởng của Người không phải là khẩu hiệu mang tính biểu tượng, mà là một chiến lược kiến tạo quốc gia có chiều sâu lý luận, cấu trúc tư duy và định hướng thực tiễn rõ ràng.

Ngay từ khi giành được độc lập, Hồ Chí Minh đã xác định rõ: độc lập chính trị chỉ là điểm khởi đầu, không phải điểm kết thúc của hành trình dân tộc. Một quốc gia độc lập nhưng nghèo nàn, lạc hậu, phụ thuộc kinh tế và công nghệ thì độc lập đó không bền vững. Vì vậy, khát vọng Việt Nam giàu mạnh trong tư tưởng Hồ Chí Minh là sự kết hợp chặt chẽ giữa độc lập dân tộc và phát triển quốc gia, giữa chủ quyền chính trị và năng lực kinh tế, giữa tự do dân tộc và thịnh vượng xã hội.

Điểm cốt lõi trong tư duy của Hồ Chí Minh là quan niệm: sức mạnh quốc gia không chỉ nằm ở quân đội hay lãnh thổ, mà nằm ở năng lực sản xuất giá trị. Một đất nước mạnh là đất nước tạo ra của cải, tri thức, công nghệ, văn hóa và ảnh hưởng. Đây là tư duy vượt thời đại, đi trước nhiều mô hình quốc gia thế kỷ XX vốn coi quyền lực quân sự là trung tâm của sức mạnh quốc gia.

Khát vọng Việt Nam giàu mạnh trong tư tưởng Hồ Chí Minh được xây dựng trên nền tảng con người là trung tâm phát triển. Người không xem phát triển là tích lũy tài nguyên, mà là phát triển năng lực con người: trí tuệ, đạo đức, kỹ năng, lao động, sáng tạo. Quốc gia hùng cường không thể tồn tại nếu con người yếu kém, lệ thuộc, thiếu tri thức và thiếu năng lực tự chủ. Vì vậy, xây dựng con người Việt Nam mới trở thành trụ cột chiến lược trong tư duy phát triển quốc gia.

Tư tưởng này đặt nền móng cho một mô hình phát triển dựa trên nội lực dân tộc. Nội lực không chỉ là tài nguyên thiên nhiên, mà là nguồn nhân lực, trí thức, tinh thần lao động, văn hóa kỷ luật, đạo đức xã hội và năng lực tổ chức quốc gia. Đây chính là logic phát triển bền vững: quốc gia mạnh từ bên trong, rồi mới mở rộng ra bên ngoài.

Khát vọng Việt Nam giàu mạnh trong tư tưởng Hồ Chí Minh không tách rời hội nhập quốc tế. Trái lại, Người nhìn nhận thế giới như một không gian phát triển mở. Việt Nam phải học hỏi thế giới, hợp tác với thế giới, làm ăn với thế giới để làm giàu cho dân tộc mình. Tuy nhiên, hội nhập không đồng nghĩa với lệ thuộc. Phát triển không đồng nghĩa với đánh mất chủ quyền. Làm giàu không đồng nghĩa với đánh đổi bản sắc.

Từ đây hình thành một tư duy chiến lược rất rõ ràng: Việt Nam phát triển bằng kết hợp nội lực và ngoại lực, trong đó nội lực là nền tảng quyết định, ngoại lực là yếu tố bổ trợ. Đây chính là cấu trúc phát triển bền vững của một quốc gia hiện đại: tự chủ nhưng không cô lập, hội nhập nhưng không phụ thuộc, mở cửa nhưng không hòa tan.

Trong bối cảnh hiện đại, tư tưởng này chuyển hóa thành các trụ cột phát triển quốc gia: kinh tế thị trường định hướng phát triển bền vững, hội nhập kinh tế quốc tế, xây dựng năng lực cạnh tranh quốc gia, phát triển khoa học công nghệ, chuyển đổi số, kinh tế tri thức và công nghiệp sáng tạo. Tất cả đều vận hành trên cùng một logic tư tưởng gốc: làm giàu cho dân tộc bằng trí tuệ, lao động và sáng tạo.

Khát vọng Việt Nam giàu mạnh không phải là tham vọng quyền lực, mà là khát vọng tồn tại trong danh dự và phát triển trong tự chủ. Một quốc gia giàu mạnh là quốc gia có khả năng bảo vệ lợi ích dân tộc, bảo vệ chủ quyền, bảo vệ mô hình phát triển và bảo vệ bản sắc văn hóa trong môi trường cạnh tranh toàn cầu.

Hồ Chí Minh không xây dựng một mô hình phát triển dựa trên đối đầu, mà dựa trên hợp tác. Việt Nam mạnh không phải để áp đặt, mà để có vị thế bình đẳng. Giàu không phải để thống trị, mà để tự chủ. Phát triển không phải để loại trừ người khác, mà để cùng tồn tại trong trật tự toàn cầu đa trung tâm.

Trong logic đó, khát vọng Việt Nam giàu mạnh mang tính nhân văn sâu sắc. Mục tiêu cuối cùng của phát triển không phải là tích lũy tư bản, mà là nâng cao chất lượng sống con người, mở rộng tự do cá nhân, bảo đảm phẩm giá con người và tạo cơ hội phát triển cho mọi công dân.

Khát vọng này cũng mang tính chiến lược dài hạn. Nó không hướng đến thành tựu ngắn hạn, mà hướng đến sự bền vững quốc gia qua nhiều thế hệ. Một quốc gia giàu mạnh thực sự là quốc gia có khả năng tái tạo sức mạnh, tái tạo nguồn lực và tái tạo mô hình phát triển theo biến động của thế giới.

Từ tư tưởng Hồ Chí Minh, có thể thấy rõ một hệ hình phát triển quốc gia hiện đại: Việt Nam là một quốc gia độc lập, tự chủ, hội nhập, phát triển bằng nội lực, mở rộng bằng hợp tác, và củng cố bằng bản sắc văn hóa. Đây chính là kiến trúc tư duy cho chiến lược phát triển quốc gia thế kỷ XXI.

Khát vọng Việt Nam giàu mạnh vì thế không chỉ là mục tiêu kinh tế, mà là dự án цивилизационный – một dự án kiến tạo văn minh quốc gia, trong đó phát triển kinh tế, phát triển con người, phát triển văn hóa và phát triển vị thế quốc tế gắn kết thành một chỉnh thể thống nhất.

Tư tưởng Hồ Chí Minh không chỉ giúp Việt Nam giành độc lập, mà còn trao cho dân tộc một tầm nhìn phát triển dài hạn: phát triển để tự chủ, tự chủ để hội nhập, hội nhập để hùng cường, và hùng cường để bảo vệ độc lập bền vững.

Trong thế giới đầy biến động hiện nay, khát vọng Việt Nam giàu mạnh không chỉ là mong muốn, mà là điều kiện tồn tại. Quốc gia không phát triển sẽ bị gạt ra bên lề lịch sử. Dân tộc không mạnh sẽ bị chi phối. Và chỉ khi Việt Nam đủ mạnh về kinh tế, tri thức, công nghệ và vị thế, thì độc lập dân tộc mới thực sự có nội dung thực chất.

Từ tư tưởng Hồ Chí Minh đến chiến lược phát triển quốc gia hiện đại, khát vọng Việt Nam giàu mạnh không phải là giấc mơ viển vông, mà là một lộ trình tư duy phát triển, một mô hình kiến tạo quốc gia và một chiến lược sinh tồn dân tộc trong trật tự thế giới mới.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *